Vấn đề thứ hai đặt ra đốỉ với quan điểm " phụ nữ trong phát triển" là mục tiêu "đưa" phụ nữ vào phát triển. Những ý kiến phê phán cho rằng nếu chỉ dừng lại ở các biện pháp thu hút phụ nữ vào quá trình phát triển mà không xem xét lại mục đích và nội dung của chính sự phát triển thì chưa hẳn đã đầy đủ. Nếu mục đích tăng trưởng được đặt lên hàng đầu, nếu các nhà hoạch định chính sách bỏ qua hoặc xem nhẹ các mục tiêu xã hội thì việc "đưa" phụ nữ vào một mô hình phát triển như vậy thực ra không đem lại điều gì tốt lành cho họ cả. Vì lý do này, việc đánh giá, nhận định quá trình phát triển từ lợi ích của phụ nữ là điều cần được đặt ra và việc đưa phụ nữ vào phát triển cần được tiến hành đồng thời với việc cải biến, hoàn thiện quá trình này.
Có thể nói "giới và phát triển" như là một cách đặt vấn đề và tiếp cận mới đã được sử dụng như là một cách
thay thế cho "phụ nữ và phát triển" vì những vấn đề đặt ra trên đây. "Giới và phát triển" chú ý đến các quan hệ giới, tức là các tác động qua lại giữa hai nhóm phụ nữ và nam giới mà không đặt vấn đề phụ nữ một cách tách biệt. "Giói và phát triển" cũng nhấn mạnh .đến mô hình phát triến vì lợi ích của cả hai giới, vì mục tiêu công bằng và bền vững của sự phát triển.
Tìm hiểu các nội dung về giới người ta nhận thấy rằng lĩnh vực này không chỉ bao gồm những khái niệm lý thuyết mà còn có hệ thống các khái niệm công cụ cho phép kết hợp, lồng ghép giới vào các vấn đề của sự phát triển kinh tế, xã hội. Nhóm từ " giới và phát triển " được sử dụng rộng rãi không chỉ trong các tạp chí chuyên ngành mà cả trong các văn bản chính thức của các tổ chức quốc gia và quốc tế bàn yề vấn đề phát triển cho thấy " giới " đã và đang đi vào thực tiễn đời sông.
Tuy nhiên, cũng cần thấy rằng, trong khi "giới và phát triển" ngày càng trở thành ngôn ngừ thông dụng không chỉ trong phong trào phụ nữ mà ngay cả với cáe cán bộ làm công tác phát triển thì người ta hiểu về vấn đề này còn rất khác nhau. Mặt khác, cách thức mà "giới" đang được áp dụng như là một công cụ hoạch định chính sách thực ra còn ít (Razavi Miller, 1995) Việc kết hợp "giới" hiện nay tập trung chủ yếu vào chương trình và dự án phát triển như là các cấp độ cụ thể và mang tính tác nghiệp hơn là cấp chính sách.


CHIA SẺ BÀI VIẾT NÀY

ĐẶT MUA